Trong 1700 năm qua, người Trung Quốc đã chống lại côn trùng có hại một
cách hiệu quả bằng những biện pháp thuần túy sinh học: dùng côn trùng
này diệt côn trùng khác.
Thành công rõ rệt nhất của họ có lẽ là việc dùng loài kiến vàng để bảo vệ cây cam quýt. Trong"Nam phong thảo mộc trạng" (về cây cỏ ở phương Nam) viết năm 304 Công nguyên, có đoạn miêu tả việc dùng kiến vàng như sau:
"Quả
cam ngon ngọt khác thường, Người Giao Chỉ (chính là người Việt Nam thời
đó) đựng kiến vàng trong làn mây đen đem ra chợ bán. Tổ kiến trông như
nắm bông tơ. Làn được lót cành lá nhỏ được đem bán cùng với kiến trong
tổ. Kiến này màu hung hung vàng và to hơn kiến thường. Kiến này không
ăn cam mà tiến công tiêu diệt những loại sâu bọ ăn cam. Ở phương Nam,
cây cam nào không có loài kiến này thì quả sẽ bị đủ mọi loài sâu bọ phá
hại và không còn một quả nào nguyên lành"
Hình
thức dùng các biện pháp sinh học để chống lại các côn trùng có hạiđó là
lần đầu tiên thu hút được sự chú ý của người phương Tây qua một bài báo
về vấn đề này đăng trên tờ "North China Herald (Người đưa in Hoa Bắc)"
ngày 4-4-1882. Nhưng chỉ mãi đến khi xảy ra trận dịch bệnh thối mục
nghiêm trọng tàn phá các vườn chanh cam ở bang Floria năm 1910 thì Bộ
Nông nghiệp Mỹ mới cử một nhà thực vật học sang Trung Quốc năm 1915 để
tìm giống cam chống được bệnh thối mục và ông này phát
hiện ra giống kiến ăn sâu bọ. Năm 1958, một nhà khoa học Trung Quốc là
Trần Thủ Kiên khuyến nghị nghiên cứu lại giống kiến này. Cho đến nay ở
Trung Quốc, người ta vẫn dùng kiến để bảo vệ cam, quýt.
|
|
|