|
Khi
sương mai còn ướt đẫm trên những tán lá rừng, cũng là lúc đoàn lùng mối
chúa đã tư trang chỉnh tề, chuẩn bị cho một ngày mới leo rừng, đạp núi
tìm “chúa mối”.
Từ
thị xã Đông Hà, Quảng Trị đi ngược lên quốc lộ 9 rồi rẽ vào đường Hồ
Chí Minh khoảng 30 km, chúng tôi đã có mặt ở rừng Seo- nơi mà được dân
lùng mối mệnh danh là “mảnh đất của mối chúa”.
Đạp núi lùng mối chúa
Cơn
sốt “đặc sản” các loại côn trùng như bò cạp, thằn lằn, nhông nhông, tắc
kè... và đặc biệt là mối chúa ở các nhà hàng Đông Hà trong thời gian
qua đã “dậy” lên một phong trào lùng bắt mối chúa một cách rầm rộ.
5
giờ sáng, có mặt ở cửa rừng, tôi được ông Nguyễn Huy Ngợi cho thực tế
một vòng “học nghề”. Người đàn ông có dáng dấp khắc khổ, làn da cháy
nắng trong bộ đồ rách nát bụi bặm đã có thâm niên trong nghề lùng mối.
Bác
nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân rồi bảo: “Muốn đi theo tôi cậu phải
tháo đôi giày kia ra, rừng núi ở đây leo trèo khó lắm, khéo sụp hố như
chơi”. Tôi móc trong túi ra đôi giày thể thao đã chuẩn bị sẵn. Hành
trình tìm chúa mối bắt đầu.
Thợ
săn mối không chỉ là người phát hiện ổ mối giỏi, mà còn biết hướng chúa
mối nằm như thế nào để có thể đào và bắt chúng một cách dễ dàng.
Nghiêng
người lách qua những tán lá rừng còn ướt đẫm sương đêm, ông Ngợi chỉ
tay về một cái gò đùn lên dưới lớp lá cây đã mục: “Đó là “bản địa” của
chúng đấy, nhìn như đống đất rứa chớ có chúa nằm sâu ở trong”.
Rồi
đưa mắt nhìn về hướng mặt trời đang lên, ông Ngợi lựa thế bổ liền hai
nhát cuốc. Mối chúa là loài rất khôn, chúng lựa chọn hướng mặt trời để
nằm chứ ít khi nằm lung tung. Chọn hướng này sẽ đỡ tốn công sức đào bới
mà còn tránh được những con mối lính hung hãn. Một lỗ hổng to bằng ba
nắm tay hiện ra.
Nếu
không có kinh nghiệm trong nghề lùng mối, thì rất khó phát hiện chúa
mối nằm ở góc nào. Từng đàn mối lính, mối thợ lao ra tua tủa, chúng
giương càng lên để bảo vệ chúa và đánh đuổi kẻ đang phá hoại hang ổ
mình.
Miệng
thổi, tay phủi, ông Ngợi lôi ra từ trong ổ một tấm đất dẹt như cái đĩa
rồi giải thích: “Nhìn thì như một tấm đất bình thường, nhưng trong này
có cả mối chúa và mối hậu. Mối chúa dài khoảng 10 - 15mm, đầu nhỏ bụng
to. Còn mối hậu thì to hơn gấp nhiều lần. Nó có thể sống, sinh sản đến
10 năm”.
Đưa
con dao sắc lẹm nhẹ nhàng cắt đôi mảng đất, hai con mối hậu và con mối
chúa béo nung núc màu trắng sữa lăn kềnh ra. Không chần chừ, ông Ngợi
bảo con trai lôi bình rượu trắng trong túi ra rồi bỏ ngay vào, “bắt
được là phải ngâm ngay, nếu để chúng mươi phút ngoài không khí là chúng
chết ươn mất. Mà đã ươn thì chẳng còn tác dụng chữa bệnh.
Còn
để làm “đặc sản” ở các nhà hàng thì người ta phải để nguyên cả miếng
đất, khi nào dùng mới chẻ ra, vậy nó mới tươi sống ngon lành”.
Ngày trước vào rừng chừng tiếng đồng hồ là có thể kiếm được cả chục con về chữa thấp khớp, đau lưng.
Nhưng từ khi các quán xá, nhà hàng xem loại côn trùng này là “đặc sản hạng sang” thì công cuộc lùng chúng cứ như tìm vàng.
Đoàn
quân săn mối chúa ngày một đông lên, họ phải vào tận rừng sâu, nơi mà
những con mối chúa béo ngậy chưa ai phát hiện tới. “Leo rừng vượt núi
toé cả máu chân nhưng mỗi ngày chúng tôi cũng kiếm được vài chục con là
cùng, vất vả lắm!”, anh Trương Hùng- một trong những thợ lùng mối có
thâm niên ở Đông Hà cho biết.
Hai
năm trước ở thị trường Đông Hà, một con mối chúa hay mối hậu chỉ 2-3
ngàn đồng. Lúc đó người ta mua chỉ để ngâm rượu uống chữa đau lưng,
thấp khớp... Nhưng từ khi nó được xem là đặc sản hạng sang thì giá mỗi
con mối chúa nhập sống đã nhảy vọt lên 10-15 ngàn đồng/con. Nếu vào
tháng Tư âm lịch thì có thể cao hơn vì đây là mùa mối chúa đóng ken.
Mối
chúa được xem là món ăn có nhiều đạm, bổ cho những người yếu thận, tăng
cường sinh lực, giúp khí huyết lưu thông. Từ con mối chúa, mối hậu
người ta có thể làm nhiều món khác nhau từ rang, xào, hấp, chiên... Một
đĩa mối chúa ở nhà hàng Đông Hà có khi lên đến vài trăm ngàn đồng
chuyên phục vụ các “đại gia”.
Bị bắt ra ngoài, mối chúa rất hiền lành và không thể tự bỏ chạy được
Và những may rủi
Đoàn
lùng mối chúa chia nhau từng tốp, họ đi mãi vào rừng sâu và ăn nghỉ qua
trưa luôn ở đó. Mỗi một cuộc truy lùng, họ phải chuẩn bị kỹ càng từ mấy
ngày trước. Trong cuộc đi “săn” có kẻ may, người rủi.
Có
khi đi vài kilômét đã kiếm ngay vài ba trăm ngàn. Nhưng cũng có khi
trầy trật cả mấy ngày trời, đi bộ toé cả máu chân vẫn không tìm được
một “ông” chúa nào. Mối chúa ngày một khan hiếm vì sức tiêu thụ trên
thị trường và từng đoàn người liên tục “quần thảo”, không cho chúng kịp
sinh trưởng .
Anh
Lê Sỹ Năm - một thợ săn mối chúa cho hay: “Mối chúa không chỉ là món
“đặc sản” trong nước, những lô hàng của chúng tôi được các lái buôn
xuất ra nước ngoài, nên nó ngày càng đắt đỏ!”. Không riêng gì mối chúa,
ở vùng rừng núi Seo này bò cạp, rắn rít, thằn lằn, tắc kè... đều được
dân buôn săn lùng.
Vì
miếng cơm manh áo, những đồng tiền “sốt dẻo” đã đẩy bao kiếp người vào
chốn rừng thiêng, nước độc. Họ bất chấp hiểm nguy, gian khổ để “lùng”
cho kỳ được.
Vừa
đưa tay lên quệt những giọt mồ hôi nhễ nhại trên trán, thợ săn mối chúa
Hồ Đình Toán kể: “Ngày đầu mới bước vào nghề tôi đã suýt chết vì cuốc
phải bom bi, may mà nhát cuốc đó không phát nổ. Vùng này về bom mìn thì
nhất Quảng Trị rồi!”.
Một đĩa mối chúa, mối hậu như thế này có thể lên đến vài ba trăm ngàn trên thị trường hiện nay
Trong
cuộc lùng “chúa”, có người đã phải bỏ lại một phần thân thể nơi chốn
rừng núi. Gương mặt còn chưa hết nỗi sợ hãi, anh Đình Huyên, ở xã Gio
An, Gio Linh kể:
“Hôm
đó tôi và ông bạn cùng xóm vào tận mãi rừng sâu tìm mối. Đi cho đứt cả
hơi vẫn không tìm được con nào. Định ra về thì gặp ngay một ổ mối to tổ
chảng chắn ngang đường đi. Xong hai nhát cuốc, ông bạn tôi thò tay vào
lôi chúa ra.
Không ngờ đụng ngay con rắn hổ mang, nó mổ trúng ngón tay cái. Ở chốn rừng núi xa bệnh viện, lại bị rắn cực độc cắn nên đành quyết định...cắt luôn ngón tay cái. Sau lần đó chúng tôi giải nghệ luôn”.
Tuy
rằng đã không ít người “phất” lên nhờ nghề săn bắt, buôn bán loại côn
trùng “đặc sản” này. Nhưng cũng không ít người phải đau đớn, trả giá
cho những run rủi bất ngờ. Thị trường ngày càng khan hiếm, săn lùng mối
chúa ngày càng gian khổ. Hàng ngày vẫn có bao người lao vào chốn rừng
sâu tìm miếng cơm, manh áo.
|